Bóng tối ùa về căn phòng vắng lặng.
Em một mình đối diện nỗi cô đơn.
Chắng có anh để nũng nịu dỗi hờn.
Để luôn được anh yêu thương dành dỗ.


Nếu có anh dù ngoài trời mưa đổ.
Vẫn ấm nồng mặc cơn gió tràn qua.
Muốn nép mình bờ vai rộng thiết tha.
Muốn trú ngụ trong tim anh mãi mãi.

Bao khát khao ắp đầy phía ngực trái.
Cứ trào lên khiến nhịp đập chẳng yên.
Em gọi anh với nỗi nhớ triền miên.
Em mong mỏi một ngày anh hiểu được.

Em đã yêu… yêu anh từ kiếp trước.
Đến kiếp này và kiếp nữa vẫn yêu.
Em đắp xây mơ mộng biết bao nhiêu.
Sao anh vẫn còn xa em đến thế…!

  • Lê Thuỷ Trúc –

#Tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago