Lúc chông chênh em lại về với biển
Ru lòng mình để tìm chút bình yên
Lặng lẽ ngắm con thuyền nhỏ du miên
Nghe sóng vỗ thả nỗi buồn trôi mãi

Biển đón em tím trời chiều hoang hoải
Con dã tràng mải miết phía bờ xa
Chỉ còn đây lòng biển vỡ nhạt nhòa
Sóng nức nở giận hờn xô ghềnh đá

Biển chúng mình đã chết rồi anh ạ
Kể từ ngày mình vội vã chia tay
Biển giờ đây chỉ khắc khoải đọa đày
Chắc biển xót một vòng tay xưa cũ

Đứng trước biển ngày ấy mình cùng nhủ
Nguyện đời này sẽ mãi ở bên nhau
Thời gian trôi lời hứa tự phai màu
Có ai hiểu lòng biển đau mặn chát

Buổi chiều nay đứng trước con sóng bạc
Em lặng thầm thả nỗi nhớ đi hoang
Chắc biển thương.. nên sóng vỗ nhẹ nhàng
Đón nỗi đau…
Tan vào lòng …
Biển vỡ..!!!

#GiaBảo

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago