Biết bao giờ, em mới gặp lại anh
Để nói rằng em yêu anh nhiều lắm?
Dẫu ngày mai, mưa xua tan nắng ấm
Anh vẫn là khoảng trời thắm trong em.
Nắng tắt rồi, chiều đã lặn vào đêm
Từng nỗi nhớ lặn vào con tim nhỏ
Lá lìa cành, rụng rơi đầy trên ngõ
Ánh trăng vương trên vạt cỏ xanh rì.
Không có anh, em chẳng biết làm gì
Cơn gió lạnh cứ thầm thì , khe khẽ
Sao chúng mình lại chia hai lối rẽ
Để phố dài, quạnh quẽ giữa mù sương?
Biết bao giờ em thôi hết vấn vương ?
Em thôi hết luyến thương người năm cũ ?
Biết bao giờ, cõi lòng thôi buồn rũ
Nước mắt thôi chảy dài trong giấc ngủ cô liêu ?
Biết bao giờ, em thốt được…tiếng yêu ?
#NguyễnLamYên
#sắcmàunỗinhớ
Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…
Leave a Comment