Không muốn buông, cũng cố hết sức buông
Không muốn bỏ cũng đâu còn cách khác
Khi quan hệ đã trở nên đắng chát
Nhìn mặt nhau cũng không thể nữa rồi.

Tôi chẳng trách người , tôi chỉ trách chính tôi
Không biết giữ nên cái gì cũng mất
Tôi chẳng trách mùa làm lá rơi xuống đất
Chỉ trách gió điên cuồng thổi bạt góc vườn hoang

Không muốn xuân về, xuân cũng đã bước sang
Không muốn tình tan, tình cũng tan bất chợt
Không muốn trời mưa, trời cứ mưa không ngớt
Không muốn xa lìa, đến cuối cũng lìa xa

Ký ức ơi, hãy nhanh chóng phôi pha
Để nỗi buồn thôi ngân nga trầm bổng !
Tôi cúi xuống, kiếm tìm trong vô vọng
Chút hương tàn của một cánh hoa rơi

#NguyễnLamYên
tinhyeuvanoinho.net

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago