Mùa sâm sấp cũng về ngang ngõ vắng
Ngọn gió còn cõng nắng cuối đồi xa
Ừ thì dẫu lưng trời đầy mây trắng
Chẳng thể nào dỗ được Thu đừng qua !

Ừ xa xót nụ tình nào chớm nở
Ta ngây khờ trao thương nhớ đầy vơi
Nào ai biết có một ngày vụn vỡ
Mắt biếc giờ… bạc phếch nỗi buồn thôi!

Trách người lắm! – muộn rồi còn gặp gỡ
Còn gieo chi nồng ấm lúc hao gầy
Tim tưởng đã cả đời không hé mở
Người nỡ đành đem tình đến bủa vây!

Đau là đấy! Thật lòng đau từ đấy
Ai đem về ấm áp một vòng tay
Rồi đông ấy – nụ hôn nồng run rẩy
Tim rộn ràng hát tình khúc đắm say

Thương là thế! Cũng nhớ nhung là thế
Nhưng ngậm ngùi gạt bỏ bóng hình nhau
Muộn màng quá! Nên chúng mình chẳng thể…
Chừ Đông về…
vàng võ một niềm đau !

Đồng Ánh Liễu

#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago