Có đôi lần đứng trước biển mênh mông
Em sợ hãi giữa muôn trùng sóng dữ
Sợ lạc mất từng lời thơ con chữ
Và sợ mình chẳng giữ nổi tim anh.

Có đôi lần em tự hỏi trời xanh
Đã sắp xếp duyên lành cho hai đứa
Có khi nào giữa bao lời hẹn hứa
Ta lạc nhau vì vết cứa của đời.

Có đôi lần mình đã thấy chơi vơi
Nửa trái tim đơn côi hằn trăn trở
Vẫn tin rằng đời còn câu duyên nợ
Đã an bài sao lại sợ lìa xa.

Có đôi lần đứng trước biển ngân nga
Ví tình ta không ồn ào như sóng
Nhưng tình yêu đâu bao giờ phẳng lặng
Biết giữ gìn và trân trọng không thôi.

Đã có duyên mình gặp gỡ bên đời
Hãy cứ để nụ cười luôn hiện hữu
Hãy yêu thương, bao dung và tha thứ
Hạnh phúc đong đầy, dù muộn cũng vui.

#AnYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago