Ngày hôm qua tôi bỗng gặp lại người
Một mối tình của hơn mười năm trước
Mắt vẫn buồn như ngày tôi rời bước
Cũng phong trần vì sương gió thời gian

Gặp lại nhau sao thấy quá ngỡ ngàng
Lòng tôi xốn xang nhớ về ngày cũ
Kỉ niệm xưa tưởng bấy lâu đã ngủ
Lại ùa về mang nỗi nhớ mênh mông

Anh nhìn tôi rồi hỏi có khỏe không
Tôi cười gượng..à thì em vẫn khỏe
Khoé mắt cay tôi bước đi lặng lẽ
Mình bây giờ hai kẻ ngược đường nhau

Đêm trở về dạ tôi thấy nao nao
Đã khuya rồi mà vẫn còn thao thức
Dẫu biết chuyện xưa giờ là kí ức
Nhưng kỉ niệm đầu đâu dễ phôi phai

Nhớ làm chi khi giờ đã an bài
Quên đi thôi để trở về thực tại
Dấu yêu xưa của một thời vụng dại
Ghi trong lòng mình gọi mãi cố nhân !

#NgọcPhương
#Sắcmàunỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago