Ta nhặt lại cho riêng mình những dấu vết ngày xưa
Để nhắc nhở con tim rằng tình yêu vẫn còn nguyên vẹn
Dẫu đôi ngã chia ly, chẳng tròn lời ước hẹn
Lòng vẫn âm thầm, thương nhớ bóng hình ai!

Ta biết tựa vào đâu khi thiếu một bờ vai ?
Nên cứ hụt hẫng, chông chênh giữa dòng đời nghiệt ngã
Chúng ta lướt qua nhau trong vô tình, hối hả
Để rớt lại cuối con đường nỗi buồn bã, đớn đau !

Ta biết làm gì đây khi mình đã mất nhau ?
Liệu đến nghìn ngày sau, còn bâng khuâng, tiếc nuối ?
Thôi thì cứ xem tình đầu như tình cuối
Kỷ niệm thật ngọt ngào, sao ta phải lãng quên ?

#NguyễnLamYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago