TÌNH YÊU

ĐỂ TÌNH ĐẦU MÃI MÃI ĐƯỢC BÌNH YÊN

Em đi rồi, về bên phía không anh
Ở nơi ấy bầu trời xanh thăm thẳm
Chiều hoàng hôn chẳng còn tia nắng ấm
Em hững hờ chờ đợi ánh bình minh

Màn đêm về cơn gió bỗng lặng thinh
Nghe rưng rức tiếng lòng em nức nở
Từng hạt sương rơi bên thềm vụn vỡ
Âm thanh buồn xé nát trái tim côi

Em trở về phương ấy chốn xa xôi
Mang hành trang là thuyền tình rạn vỡ
Chở bóng anh ngập tràn trong biển nhớ
Đến bến bờ xa lắc bởi trùng khơi

Em đã từng sợ lắm ánh trăng rơi
Khi hai đứa nơi bến sông thuở ấy
Bởi tình ta cũng như vầng trăng vậy
Soi xuống dòng…dễ khuấy động… vỡ tan

Tình của anh như cơn gió miên man
Gợn mặt nước làm vầng trăng vụn vỡ
Nên duyên ta dần nhạt phai chữ nợ
Phút cuối cùng em quyết định rời xa

Thôi phải đành quên hết chuyện tình ta
Quên nụ hôn lần đầu tiên nồng ấm
Quên kỷ niệm một mối tình sâu đậm
Để trở về nơi lối cũ không nhau

Dẫu biết rằng ta ôm mãi nỗi đau
Em sẽ đi xin anh đừng níu giữ
Cũng xin anh hãy quên đi quá khứ
Để tình đầu mãi mãi được bình yên./.

– Nguyễn Thị Hồng Ánh –
#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago