Hoa tím trời gọi lòng về thuở đó
Mảnh vườn xưa níu chút gió Đông tàn
Đưa tay hứng muôn giọt mùa sót lại
Chợt thấy lòng sao quá đỗi…mênh mang.

Ta bỏ lỡ một trời xuân ước hẹn
Của một thời mong manh sợi nắng tan
Thuở mơ mộng một chân trời cổ tích
Nàng lọ lem tỏa sáng giữa mây ngàn

Hoa vẫn rắc lối xưa mờ nhạt tím
Nghe thời gian trở gót thật dịu dàng
Một chút nhớ, một chút thương… ai gửi
Nhuộm tím miền kí ức buổi mùa sang

Vắt xuân thì giấu vào sau vạt tóc
Em đôi mươi mắt biếc một thuở chờ
Lời yêu người bỏ lại phía cơn mơ
Còn lại đó tím trời… hoa Xoan.. nhớ !!!

#ThiênThư

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago