Ờ có gì để han hỏi nhau đâu
Bởi khoảng cách chúng mình chơi vơi quá
Lúc thiết tha – lúc dửng dưng đến lạ
Chả có gì để nói – để chờ mong!

Ờ bây giờ là khoảng trống mênh mông
Không sẻ chia chuyện lòng cùng nhau nữa
Mưa tháng bảy hôm nay về ngang cửa
Rơi vội vàng mà nghe nhói lòng đau.

Ừ bây giờ chẳng thể hỏi một câu
Có khỏe không hay đang làm gì đó?
Kể mấy điều vu vơ rồi bỏ ngỏ
Cố quên người – quên nhé – cố được không?

Giờ để lòng lạnh lẽo như mùa đông
Chẳng bâng khuâng – chẳng nhớ nhung tha thiết
Người vô tâm thì thôi ta đâu tiếc
Tim lạnh lùng ta về lại chính ta!

Nên bây giờ không được nghĩ gần xa
Thôi đợi trông dòng tin từ ai đó
Xoá tương tư ta hết buồn hết nhớ
Ta trở về – lại trầm mặc riêng ta!

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago