Anh xa em như bầu trời thiếu nắng
Mây lang thang bỏ phố thị lên đồi
Như lá khô lặng lẽ xao xác rơi
Chim biếng hót ngủ vùi bên vách đá.

Anh xa em chiều bơ vơ bóng ngả.
Vết chân mòn con phố nhỏ vắng thưa.
Hoàng hôn buông nhịp võng nhẹ đong đưa.
Lời ru cũng uá vàng từng giấc mộng.

Anh xa em đêm mênh mang gió lộng.
Vần vũ uà về xám xịt một cơn mưa.
Bao câu thơ sao gói hết mong chờ.
Giọt tí tách đong đầy thêm nỗi nhớ.

Vẳng đâu đây điệp khúc buồn nức nở.
Len vào hồn chợt lệ đẫm rèm mi.
Anh xa em chẳng biết nói điều gì.
Ngoài thương nhớ một người đi biền biệt.

Lá lìa cành còn ngập ngừng nuối tiếc.
Thuyền xa bờ còn biết bến đợi mong.
Tình đôi mình ngăn cách bởi dòng sông.
Sao em tưởng như nghìn trùng anh hỡi…!

  • -Lê Thuỷ Trúc –
admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago