Tri kỷ à! Phải làm sao đây nhỉ ?
Khi tim ta lỡ thương nhớ mất rồi
Nỗi nhớ này cứ đầy mãi chẳng vơi
Dù cố gắng gạt đi hình bóng ấy.

Tri kỷ à ! Lòng ta buồn biết mấy
Trái tim này run rẩy nhớ người thôi
Quặn thắt lòng – mặn chát cả bờ môi
Ôm một mối tình câm trong thinh lặng.

Tri kỷ à! Lá rơi đầy ngõ vắng
Có ai ngồi thờ thẫn nỗi niềm riêng
Yêu một người nhưng chẳng được kề bên
Đắng với chát trách đời duyên không phận.

Yêu là chi ? Mà khổ đau lận đận
Rồi mỗi ngày ngơ ngẩn nhớ với mong
Phải ngậm ngùi thả tình giữa hư không
Vờ thản nhiên giấu người trong tim mãi.

Ta vẫn biết trái tim này khờ dại
Chẳng thể nào vỗ về nó an yên
Thương một người mà xa cách triền miên
Vẫn hoài thương dẫu cả đời chẳng đặng!

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago