Tôi đang đứng ở lưng chừng con dốc
Phía bên kia là quá khứ một thời
Phía bên này là kỉ niệm đầy vơi
Trên cao tít là khoảng trời bát ngát

Tôi đang đứng giữa những ngày nắng rát
Mấy hàng cây khao khát đợi mưa về
Lũ sẻ nâu chợt buồn bã ủ ê
Vài con phố ngủ mê chưa kịp thức

Tôi đang đứng giữa bao niềm day dứt
Muốn lãng quên lại nhớ đến cồn cào
Muốn dang tay ôm ngọn gió lao xao
Lại buông thõng đôi bàn tay mệt mỏi

Tôi đang đứng nghe thời gian réo gọi
Nghe tình phai trên những chặng đường xa
Nghe thương yêu ngã gục trước hiên nhà
Nghe cay đắng vỡ òa nơi ngực trái

Có hai kẻ đã biệt ly mãi mãi
Vẫn đôi lần khắc khoải gọi tên nhau…!

#NguyễnLamYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago