Hai chúng mình cứ lưng chừng thế thôi
Nửa yêu thương, nửa hững hờ lạnh nhạt
Nửa dửng dưng, nửa nhớ mong se sắt
Buông cũng chẳng đành, giữ cũng xót xa…!

Hai chúng mình lúc dệt những mộng hoa
Lúc thì lại vỡ oà bao ấm ức
Trao lời yêu đắm say trong thổn thức
Rồi có ngày im bặt tựa người dưng…!

Hai chúng mình se sắt niềm riêng – chung
Khi muốn kể, muốn sẻ chia ngàn thứ
Cũng có lúc cả hai cùng tư lự
Chỉ giữ riêng mình … ai cũng lặng thinh…!

Tình chúng mình sao mà quá điêu linh
Người cứ hứa rồi vội vàng quên hết
Ta hân hoan rồi chờ mong mỏi mệt
Ấm ức đau lòng – người lại dịu êm…!

Càng nhiều chua xót… càng nhớ thương thêm
Người trao ngọt mềm … trao niềm tê tái
Lúc ghét vô biên … lúc thương ngây dại
Tình cứ lưng chừng giữa ghét và yêu

Không lẽ cuộc đời trọn kiếp cô liêu ?
Nghiệt ngã làm sao khi tình mơn trớn
Hạnh phúc ngập tràn, lại thêm đau đớn
Yêu đến kiệt cùng, rồi lại thờ ơ …!

Ta khóc, ta cười tình ấy ngây ngô
Giữ người trong tim Giận – Hờn – Yêu – Ghét!

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago