Biết rất gần mà lại rất xa xôi
Người đó, ta đây muôn trùng dâu bể
Ranh giới nào giữa có và không thể
Mà tiếng yêu lại vụn vỡ lưng chừng.

Ta với người vốn cũng chỉ …người dưng
Rồi ẩn hiện như chơi trò cút bắt
Để từng đêm nỗi nhớ nào quay quắt
Và giọt buồn se thắt cả trái tim

Ta với người sao cứ mãi lặng im
Rồi chất chứa bao nỗi niềm đắng đót
Nhớ hay quên, đành ngậm ngùi chua xót
Câu nợ duyên, ngược lối phía…lưng chừng

Đêm canh dài giấu giọt buồn rưng rưng
Từ phía người, chòng chành câu hứa hẹn
Từ phía ta, lời yêu chưa trọn vẹn
Đo đếm gì sao cứ mãi phân vân?

Bao giờ mình yêu…thành thật một lần?

#HuỳnhTrang

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago