Chắc bởi lẽ vì nước mắt không màu
Nên thường nỗi đau không ai trông thấy
Cũng như em yêu anh nhiều đến vậy
Chưa bao giờ dám chạm khẽ nắm tay.

Vì bởi thẳm sâu trong cuộc tình này
Là vụn vỡ trời an bày dành sẵn
Nỗi nhớ cồn cào làm tim se sắt
Chỉ biết cúi đầu thầm lặng riêng mang.

Sợ chạm vào mộng ước sẽ vỡ tan
Rồi tổn thương đến người cùng bên cạnh
Không phải say nắng, chẳng do hoàn cảnh
Mình hợp duyên nên rung động nhau thôi.

Không vì yêu làm hạnh phúc vỡ đôi
Nên chôn vào lòng để rồi thương nhớ
Mình có duyên nhưng đường tình không nợ
Muốn lãng quên nhưng thương nhớ thật nhiều.

Hãy cho em được lặng lẽ thầm yêu
Và mãi chôn chặt những điều mơ ước
Nỗi đau không màu đâu ai trông thấy được
Nước xuôi nguồn, em ngược lối yêu anh.

#MiềnCátTrắng

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago