Tác giả: Nghinh Nguyễn

Con muốn được vùi đầu nơi lòng mẹ
Để xóa nhòa mọi nỗi buồn đau
Nhưng đớn thay tóc mẹ đã phai màu
Đời của mẹ đã chua cay quá đỗi

Con thương quá! một con người vô tội
Đã cho con hành hạ xác thân gầy
Suốt một đời bươn trải với gió mây
Vầng trán rộng cũng trở nên nhàu nhĩ

Đã quá nửa đoạn đường xa mẹ nhỉ?
Có khi nào mẹ thấy xót đau chưa?
Biết bao nhiêu yêu dấu gửi cho vừa
Để đợi chờ những mầm non ngủ dậy?.

Mẹ ơi mẹ! sao dại khờ đến vậy?
Có thể làm, mà cũng có thể không
Gửi điều gì vào khoảng trống mênh mông?
Để nhận lại một màu đen mù mịt

Đoạn đường kia dường như còn xa tít
Biết khi nào là bến đỗ dừng chân?
Nhìn mẹ đau con thấy dạ bần thần
Khóe mắt cay chẳng thể trào giọt nước…

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago