Gió nhẹ nhàng cho làn tóc em bay
Mang niềm nhớ bởi thu này xa vắng
Từng lối ngõ cũng trở nên thinh lặng
Lâu lắm rồi ta chẳng được dạo chơi.

Liệu bình yên khi nỗi nhớ ngang trời?
Một hình bóng đã rời xa mãi mãi
Để góc phố một niềm đau ngây dại
Vẫn mong chờ người trở lại nơi đây.

Thu vừa sang lá trút rụng rơi đầy
Em gói lại để làm mây phiêu lãng
Rồi rong ruổi giữa trời cao nắng rạng
Không vương sầu khi người bước ra đi.

Chốn phồn hoa anh đừng bận tâm gì
Em vẫn ổn không nghĩ suy nhiều nữa
Cho cuộc sống bình yên về trước cửa
Bởi lâu rồi… mải gánh một niềm đau.

#NguyễnHoàiThư

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

11 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago