TÌNH YÊU và NỖI NHỚ

NGHE QUANH MÌNH PHẢNG PHẤT CHÚT NỒNG THƠM

Ta vẫn nhớ sao người đành quên lãng ?
Ta vẫn thương sao người nỡ phụ tình ?
Ở ngoài kia giọt nắng vẫn lung linh
Nhưng cõi lòng thật tái tê buốt giá.

Làm sao nỡ giẫm chân lên xác lá
Để phố gầy bật lên tiếng khóc than
Nợ với duyên từ đây đã lỡ làng
Dẫu tiếc nuối cũng muộn màng trễ nãi

Hương tình ái đã biến tan mãi mãi
Chỉ còn ta luôn khắc khoải vấn vương
Muốn nắm tay đi đến cuối con đường
Nhưng số phận đã chia lìa đôi lứa

Thu rón rén nhẹ nhàng về bên cửa
Gió hoang vu xào xạc thổi ngoài hiên
Lũ sẻ nâu đong đưa ánh mắt hiền
Giá có thể gói muộn phiền đem cất

Ta cúi nhặt cánh hoa tàn trên đất
Nghe quanh mình phảng phất chút nồng thơm…

#NguyễnLamYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago