Ta ngược đường đi về phía không nhau
Để khép lại những ngọt ngào hạnh phúc
Em sẽ cố không cho mình ngã gục
Anh cũng quên như ta đã chưa từng

Sao quay đầu mà nước mắt rưng rưng
Chẳng thể xóa vùi chôn đi tất cả
Từng vương vấn bỗng hóa thành xa lạ
Từng yêu thương giờ đổi lại hững hờ

Ta bây giờ như hai kẻ bơ vơ
Đang lạc lõng giữa vùng trời kí ức
Vết tình hở nghẹn đau nơi lồng ngực
Vì chúng mình chưa hiểu thấu hết nhau

Luyến ái phai chữ nợ úa nhạt màu
Chẳng trân trọng sống vì nhau buổi ấy
Nên bởi lẽ tình cảm đầy bão dậy
Giữa nẻo đường phải đổ gãy buông tay

Đúng hay sai thì cũng đã an bài
Nếu có lỡ vô tình ta gặp lại
Xin lặng lẽ dù lòng đau tê tái
Đừng trách hờn cúi mặt bước qua nhau.

#MiềnCátTrắng

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago