Tôi nhớ một người chẳng nhớ tôi
Chiều hun hút gió gọi đơn côi
Phượng Hồng mấy cánh mỏng manh nắng
Lạc lõng xoay nghiêng
Rụng giữa đời…!

Tôi nhớ một người đã xa xôi
Từng thương nhiều lắm – Từng chung đôi
Từng kể nhau nghe trăm thứ chuyện
Từng nguyện bên nhau mãi không rời..!

Tôi nhớ một người đã chia phôi
Chạm tên người ấy nước mắt rơi
Bao nhiêu ký ức cùng nhau có
Xoá hoài
Xoá mãi
Xoá chẳng vơi…!

Tôi ước chỉ là … mong ước thôi
Mùa Hạ năm ấy … Phượng đỏ trời
Ta đừng gặp gỡ gieo thương nhớ
Có phải bây giờ…tim chẳng đau…!

#ĐAL – Đồng Ánh Liễu

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago