Ta về nhé! Người thương ơi ở lại
Mưa lạnh buồn hoang hoải buổi chiều rơi
Nhắc tên nhau lặng lẽ ở bên đời
Khung trời mộng ta và người luyến nhớ !

Người thương ơi chúng mình duyên không nợ
Yêu thật nhiều mà lỡ mộng uyên ương
Sao Nguyệt lão lại se sợi tơ vương
Rồi ngăn cách để sầu nương khoé mắt.

Có những lúc lòng nhớ người se sắt
Lại dặn mình dập tắt nỗi vương mang
Trách phận buồn sao nặng chữ đa đoan
Chẳng an ổn giữ tâm không vướng bận.

Thương làm chi – dặt dìu nhau lận đận
Luyến nhớ nhiều chỉ nhận lại đắng cay
Ước một lần hai đứa tay đan tay
Mà xa xỉ – mộng tình này ai thấu.

Hình bóng người riêng mình ta cất giấu
Ngả nghiêng sầu hiu hắt một bờ vai
Vần thơ buồn viết riêng tặng cho ai
Mà câu chữ sao cứ hoài u uất.

Một chữ thương giữa cuộc người lẩn khuất
Nợ muôn đời – Trả bao giờ sẽ vơi…?

Đồng Ánh Liễu

#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago