Ánh sao buồn lặng lẽ sáng trong đêm
Gió se lạnh mang đông về giá buốt
Em nhớ anh với dáng hình quen thuộc
Mình xa rồi đông đến lạnh tái tê

Kí ức xưa ngày ấy chẳng quay về
Dù một lần cho em vui khoảnh khắc
Nỗi cô đơn từng đêm về góp nhặt
Cuộn nhớ thương làm quặn thắt tim đau

Làm sao quên những ngày ấy yêu nhau
Dù ngắn ngủi em vẫn còn nhớ mãi
Đông lại đến thêm một mùa hoang hoải
Có khi nào anh lạnh ở buồng tim?

Có khi nào anh thầm lặng đi tìm
Người con gái yêu anh hơn tất cả
Có khi nào những đêm đông lạnh giá
Bên người ta anh chạnh xót thương em?

Ánh sao buồn le lói giữa màn đêm
Hình ảnh người vẫn vẹn nguyên kí ức
Để từng đêm em nhói đau phía ngực
Nhận ra rằng mình chẳng thể quên anh!

Mùa đông đến mang theo bao giá lạnh
Ở bên người anh có nhớ em không?

#HG – Huỳnh Giao

#TìnhyêuvàNỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago