Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ anh
Lòng bồn chồn và miên man khắc khoải
Tim xôn xao ngóng trông về phương ấy
Rồi ra vào cứ ngơ ngẩn nhắc tên.

Đêm dần trôi căn phòng vắng lặng im
Chỉ còn tiếng thời gian đang gõ nhịp
Cố nhắm mắt thả hồn vào giấc điệp
Sao tâm tư mãi thao thức về người

Đã khuya rồi sao chẳng ngủ anh ơi
Em thèm quá vòng tay anh dành dỗ
Nỗi nhớ kia dấy lên từng hơi thở
Anh đâu rồi ru giấc muộn đêm nay

Ôm gối cô đơn tóc xõa vai gầy
Làn gió lạnh chợt sắt se réo gọi
Anh xa xôi cho sầu dâng ngập lối
Mắt vương buồn môi hoang lạnh tái tê

Đêm bơ vơ em mong bước anh về
Cho ấm lại những đêm dài đơn lẻ
Bờ vai anh em nép vào nhỏ bé
Được chở che trọn vẹn đến suốt đời.

Lê Thủy Trúc

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago