Ta nợ nhau đoạn đường về chung lối
Nợ cuộc đời, nợ mỗi tối ấm êm
Nợ nần nhau những nụ hôn môi mềm
Và nợ những đêm trường trong nhung nhớ.

Em nợ anh quắt quay từng hơi thở
Nợ câu yêu dang dở mối tình câm
Nợ nỗi đau lặng lẽ trong âm thầm
Nợ bàn chân bước nhầm ngang lối rẽ.

Anh nợ em lời yêu thời son trẻ
Một câu thương san sẻ đến bạc đầu
Một bờ vai nương tựa lúc cần nhau
Nợ thật rồi còn kiếp sau để trả?

Dấu yêu ơi xin nợ anh tất cả
Nguyện kiếp này nghiêng hết trả về anh
Xin trời đừng làm bão tố vây quanh
Để gom hết gửi anh từng vạt nắng!

Phố Hạ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago