Ta sợ hoàng hôn xuống bất ngờ
Mây trời tan biến giữa hư vô
Mấy sợi nắng tàn vội đi trốn
Mình ta lạc lõng – ta bơ vơ !

Ta sợ chờ mong tháng năm dài
Cứ hoài thương nhớ ánh mắt ai
Bỗng một ngày kia người quên lãng
Tình ta bỗng chốc hoá nhạt phai.

Ta sợ yêu thương ghé bên đời
Từ lâu quen quá với đơn côi
Cớ sao người đến thả luyến ái
Lỡ yêu thật nhiều lại chia phôi!

Ta sợ rồi đây có một ngày
Tình người như gió thoảng mây bay
Tim ta khi ấy đầy vết xước
Ai vá giùm ta vết sẹo này!!!

Nên nhé người ơi ! Chớ lại gần
Chớ gieo thương nhớ ! Chớ kết thân
Ta lạnh lùng đó nhưng yếu đuối
Sợ tình đau đớn cõi thế nhân!

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago