Mượn chút gió gom mây đan nỗi nhớ
Mượn vần thơ trăn trở phút suy tư
Mượn nét bút gửi đến người dòng thư
Chiều cuối Hạ nào đẹp như mơ ước.

Dấu yêu ơi giữa dòng đời xuôi ngược
Được gặp nhau đâu phải chỉ tình cờ
Mối duyên nào cũng chỉ đỏ se tơ
Yêu thương đó nhờ bàn tay Nguyệt Lão.

Nhớ ngày đó gặp nhau anh khẽ bảo
Muốn yêu thương được chăm sóc chở che
Lời thì thầm theo gió lèn qua khe
Còn đâu nữa lặng nghe tim buốt giá.

Có lẽ bởi chúng mình phương xa quá
Yêu thương kia anh hóa gửi mây trời
Thu trở về từng chiếc lá rụng rơi
Như chính em nơi chân trời chết lặng…!

Phố Hạ
Tinhyeuvanoinho.net

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago