Tôi thương em, thương em biết bao nhiêu
Và còn thương cả nghìn ngày sau nữa
Vai tôi đây, lúc cần em cứ tựa
Khóc đi em, nếu em đã mệt nhoài

Mây của trời, mây cứ vậy mà trôi
Em chẳng phải của tôi, dĩ nhiên tôi biết chứ !
Em như gió, làm sao mà nắm giữ ?
Em như trăng soi bóng dưới đáy hồ

Nhưng tình yêu như muôn lớp sóng xô
Cứ vỗ mãi lên những bờ cát trắng
Cô gái ơi, thôi mà đừng cay đắng
Tôi van em, van em đấy em à !

Đông đã về giữa trời đất bao la
Chim vẫn hót những khúc ca trên phố
Dẫu trong em còn chút niềm đau khổ
Nhưng ngày mai lòng em sẽ nhẹ nhàng

Nắng vẫn rực hồng trên con phố thênh thang
Tình vẫn chứa chan, vẫn nồng nàn say đắm
Tôi vẫn thương, vẫn thương em nhiều lắm
Nên tôi mong em hạnh phúc cả đời

Em hãy nhặt về những thứ đã đánh rơi…!

#NguyễnLamYên
#sắcmàunỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

11 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago