Cái hôm người nói chia tay
Rượu đâu có uống mà cay buốt lòng
Vừa tàn hết một mùa đông
Cũng tàn luôn cả tình nồng đôi ta.

Cái hôm người nói lìa xa
Hình như có chiếc lá già vừa rơi
Hình như mây trắng giữa trời
Cũng mang theo nỗi chơi vơi muộn phiền.

Cái hôm mưa đổ giọt nghiêng
Bao nhiêu kỉ niệm lạc miền xa xăm
Lệ tuôn mặn đắng môi trầm
Tôi như con ốc cứ nằm lặng thinh.

Cái hôm dông bão thình lình
Người như trốn chạy, một mình ra đi
Cản ngăn thì có ích gì
Nên đành chấp nhận biệt ly đôi đường.

Dẫu còn sót chút yêu thương
Cũng đành khép lại vấn vương bồi hồi
Tôi về ru nỗi đau tôi
Khi nghìn cây cỏ đâm chồi lao xao.

#NguyễnLamYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago