Về đi em, chẳng bao giờ là muộn
Đừng buông xuôi theo vòng cuốn cuộc đời
Mãi ngập chìm trong ong bướm lả lơi
Mà thân xác em rã rời mệt mỏi

Phút trống vắng để rồi… tim đau nhói
Với chán chường, cay đắng, đớn đau kia
Khi mình em cô độc giữa đêm khuya
Khi dòng lệ âm thầm rơi lặng lẽ

Hãy can đảm mà trở về em nhé
Hãy nhìn đời bằng ánh mắt lạc quan
Dẫu còn kia lời cay độc thế gian
Dẫu dư luận vẫn phũ phàng ác nghiệt

Người đời vẫn vô tư thường không biết
Cạm bẫy đời ôi nghiệt ngã làm sao
Tay nhúng chàm chân đã lỡ bước vào
Đâu có dễ mà quay về đời thực

Những ánh mắt đầy khinh khi ngờ vực
Lời xì xầm làm buốt nhức tim em
Có bao giờ người ta nghĩ lại xem
Nếu mình phải rơi vào vòng khổ lụy

Người phán xét mà chưa hề nghĩ kĩ
Nên cái nhìn đầy khinh bỉ mà thôi
Mấy ai từng rõ nguồn gốc xa xôi
Mấy ai hiểu cạm bẫy đời ác nghiệt

Đừng quan trọng và cũng không cần thiết
Bỏ ngoài tai lời ác nghiệt thế gian
Cuộc đời mình, mình tự mở sang trang
Đừng do dự,… hãy về ngay em nhé…

Bình Nguyễn

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago