Người đàn bà bước sang tuổi bốn mươi
Chẳng còn tươi vì trải nhiều sương gió
Những vết thương còn hằn sâu tim nhỏ
Hãy bỏ buông để rạng rỡ nụ cười.

Người đàn bà bước sang tuổi bốn mươi
Mong bình yên thôi không mơ xa xôi nữa
Không đợi chờ lời ngọt ngào chan chứa
Không thấy đau lòng khi vết cứa vào tim

Bốn mươi rồi cũng chẳng muốn gì thêm
Mong cuộc sống êm đềm thôi trăn trở
Bỏ lại sau lưng bao lời thương tiếng nhớ
Tất cả bây giờ để vạn sự tùy duyên

Bốn mươi rồi cũng thôi bớt ưu phiền
Biết bao dung không nhìn về quá khứ
Biết bỏ buông những gì không cần giữ
Cho cuộc đời vui với chữ an yên !

#NgọcPhương

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

12 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago