TÌNH YÊU và NỖI NHỚ

ANH ĐI RỒI EM VẪN KHÔNG THỂ QUÊN

Người thương à từ cái bữa anh đi
Em lạ lắm… không làm gì được cả
Dòng lệ đắng từng ngày rơi lã chã
Khóc thật nhiều trong cả những giấc mơ

Phải không anh rằng em quá dại khờ
Luôn mòn mỏi đợi chờ rồi hy vọng
Khi người chỉ coi em là chiếc bóng
Làm vơi đi khoảng trống của tâm hồn

Rất nhiều lần em đã muốn vùi chôn
Những kỷ niệm một thời ta chung bước
Để tim nhỏ không mang nhiều vết xước
Nhưng sau cùng có làm được gì đâu

Bởi yêu anh… yêu mãi đến bạc đầu
Dẫu cuộc sống về sau đầy khó nhọc
Em sẽ gắng vượt qua từng cơn lốc
Chỉ mong rằng… anh nơi đó bình yên.

#NguyễnHoàiThư

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago