Anh…
Em có trở về rồi lặng lẽ rời đi
Lòng vẫn nhớ thương níu ghì em ở lại
Những nút thắt xa xôi làm tim mình khắc khoải
Thấy mệt anh à nên lại phải xa nhau

Níu bóng hoàng hôn nhìn giọt nắng phai màu
Kỉ niệm mùa yêu lệ sầu lăn trên má
Biết trách ai đây… khi tình ta vội vã
Để phải nghẹn ngào từ tạ cuộc tình thu

Em biết thời gian sẽ lấy hết từ từ
Mực sẽ dần phai trong thư tình một thuở
Hơi ấm tàn tro chẳng đong đầy nỗi nhớ
Tim cũng sẽ lành hết vụn vỡ vì yêu

Chỉ tại giờ đây sao quá đỗi tiêu điều
Nặng nỗi nhớ thương lòng trỗi nhiều tâm sự
Trò chuyện thâu đêm rồi hẹn thề đủ thứ
Đếm nhịp canh tàn vẫn tư lự mình em

Lôi ảnh ngắm nhìn… lục tin nhắn ra xem
Câu chữ vẹn nguyên giữa lòng đêm hiu hắt
Người ở nơi đâu để mình em trầm mặc
Đếm nhịp canh tàn thắt chặt nỗi niềm riêng

Gọi khẽ tình ơi! Suối lệ chảy ướt mèm
Tí tách rơi rơi ngoài thềm mưa vần vũ
Leo lét đèn khuya em ngồi ôn quá khứ
Dốc cạn lòng mình viết dòng chữ từ ly…!

#TAN- Trần Ánh Nguyệt
#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago