TÌNH YÊU và NỖI NHỚ

ANH LÀ NIỀM KHẮC KHOẢI CỦA RIÊNG EM

Anh là niềm khắc khoải của riêng em
Là khoảng trời đẹp dịu dàng đến thế
Là con đường hoa rực vàng diễm lệ
Chiều ấy vô tình em bước ngang qua.

Anh là câu chuyện buồn vương những xót xa
Em giữ mãi trong lòng mình chẳng nói
Tình yêu là ánh mắt tìm nhau trong mòn mỏi
Dẫu chẳng biết gọi nhau là gì trong cảm khúc không tên.

Anh là nụ hôn vương trong gió dịu êm
Lướt qua đời nhau vội vàng đến thế
Rồi xa nhau mặc khung trời đổ lệ
Khoảng trời nào hiu hắt nhớ bàn chân.

Ta đi qua những năm tháng bụi trần
Cất kỉ niệm về nhau vào khung trời kí ức
Nơi đã từng miên man những ánh nhìn thổn thức
Một người thương rồi cũng hóa người dưng.

#NghinhNguyễn

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

1 năm ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago