Anh thấy mình như một kẻ ngẩn ngơ
Cứ mong ngóng đợi chờ về nơi đó
Cứ chờ trông bờ môi hồng ửng đỏ
Mong nụ cười theo cơn gió hanh hao.

Anh thấy mình chìm đắm với khát khao
Cứ si mê ngọt ngào trong mộng ảo
Cứ cuồng say ánh mắt huyền chao đảo
Mơ một ngày con Sáo sẽ sang sông.

Anh thấy mình như một kẻ cuồng ngông
Hái ánh trăng đem về lồng trước ngõ
Nhặt hạt nắng rải vàng trên cây cỏ
Bẻ câu thơ để ngỏ rớt rơi vần.

Anh thấy mình như kẻ lạc bước chân
Từ bữa ấy em một lần nhầm máy
Trái tim cằn vì ai kia bùng cháy
Say thật rồi em đấy dấu yêu ơi.

Xuân dại khờ mời kẻ ngốc đến chơi
Để lạc bước…
Nửa đời…
Còn vương vấn !

Hồng Giang.
.

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

11 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago