Thu vừa khuất đông liền chạm ngõ
Cái lạnh về em có hay không
Mặc mau chiếc áo len hồng
Nắng vàng yếu ớt trên sông quê buồn.

Em tôi hỡi đừng tuôn sầu đắng
Người đã đi bến lặng lâu rồi
Điểm son kẻo nhạt bờ môi
Bến mê ngày ấy chớ ngồi đợi mong.

Tàn đêm vắng tơ lòng gõ nhịp
Trăng ru buồn mấy liếp dừa khua
Tình yêu đâu phải trò đùa
Lẽ nào đem bán và mua dễ dàng?

Em có biết thu sang mấy bận
Sao cứ buồn thơ thẩn điều chi
Cười lên cho đẹp xuân thì
Rồi còn khoác áo..vu qui theo chồng

Bến đã vắng người không về nữa
Lời hẹn kia cũng tựa gió lay
Tuổi xuân đong đếm từng ngày
Em mau tỉnh lại chớ say duyên tàn.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago