Những niềm vui lóe lên rồi chợt tắt
Khiến cõi lòng se thắt nỗi cô đơn
Chuyện yêu đương như giấc mộng chập chờn
Còn chi nữa để dỗi hờn, giận lẫy.

Tình tưởng gần lại xa xôi biết mấy
Nỗi buồn giăng trên trang giấy ngả vàng
Thơ cho người tôi viết cứ dở dang
Khi gió lạnh về ngang qua lối vắng.

Trời lồng lộng, bàng bạc màu mây trắng
Hoa vẫn thơm và nắng vẫn rực hồng
Chẳng biết người còn nhớ đến tôi không
Sao tôi vẫn đợi mong và lưu luyến ?

Kỷ niệm cũ chẳng thể nào tan biến
Khiến con tim xao xuyến lẫn bồi hồi
Người đi rồi, bỏ lại một mình tôi
Đếm ngày tháng trong lẻ loi, mệt nhọc !

Hương tình muộn đã phai trên mái tóc
Giọt nước mắt sau cùng, tôi biết khóc cho ai ?

#NguyễnLamYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago