Có phải anh về trên lối nhỏ chiều nay
Khi chiếc lá vàng bay…rơi đầy trước ngõ
Nghe tiếng bước chân quen bên đường rất rõ
Khi giọt nắng vừa bỏ lỡ bóng hoàng hôn!

Chắc tại do em nhớ anh đến mỏi mòn
Dáng ngọc héo hon.. đếm ngày dài quá đỗi
Tiễn hạ đi qua… thu về em vẫn đợi
Chẳng biết bao mùa lá úa mới gặp nhau!

Chiều thu buồn trời đổ những tràn ngâu
Hứng giọt mưa rơi… buốt đôi bàn tay lạnh
Hoà nước mắt em trôi vào mưa chóng vánh
Lòng xót xa… lòng hiu quạnh đến tê người!

Em lỗi lầm chi mà chẳng nói một lời
Cứ thế rời đi bỏ mình em ở lại
Về nữa không anh…hay là xa nhau mãi
Tim anh có còn tồn tại bóng hình em!?

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago