Em ngoảnh lại thấy thương yêu tắt lửa
Anh đã xa, kỷ niệm cũng phai mòn
Mưa lất phất , lất phất ngoài khung cửa
Lạnh căn phòng, lạnh cả giấc mơ con

Em ngoảnh lại thấy vườn xưa hoang phế
Mấy hàng cây đứng cúi mặt mơ màng
Sao anh nỡ quay lưng nhanh như thế
Để nỗi buồn ngậm mãi vẫn chưa tan ?

Em ngoảnh lại thấy đời ôi héo hắt !
Thấy thềm hoang rêu đã phủ xanh rờn
Thấy quá khứ lấm lem màu nước mắt
Thấy tâm hồn vời vợi bóng cô đơn

Em ngoảnh lại thấy mùa thu đã hết
Mà lá khô vẫn rơi rụng âm thầm
Trên trang vở, câu thơ vừa gục chết
Tiễn đưa tình vào thế giới trăm năm

Em ngoảnh lại và rồi em bật khóc
Kể từ nay thôi lưu luyến đợi chờ
Gió run rẩy, vuốt ve từng lọn tóc
Trái tim gầy buông nhịp đập bơ vơ…!

#NguyễnLamYên

#Sắcmàunỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago