Em đi rồi bỏ lại những hoang liêu
Bỏ lại anh với những chiều thương nhớ
Mình gặp nhau là duyên nhưng chẳng nợ
Nên kiếp này đành lỡ một trời yêu.

Em đi rồi anh buồn biết bao nhiêu
Nhìn chiếc lá bay vèo qua ngưỡng cửa
Ngỡ bước chân em về như đã hứa
Bỗng tim khờ không ai cứa mà đau.

Giá như mình chưa hề biết về nhau
Thì có lẽ anh không sầu như thế
Giá không yêu thì bây giờ có lẽ
Không bận lòng khi kẻ ở người đi.

Em buông tay anh níu giữ được gì
Đành khép lại mối tình si trọn kiếp
Chúc cho em bên người xây mộng đẹp
Đoạn đường này anh bước tiếp mình anh.

– Nguyễn Thị Bích Sen

#sắcmàunỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago