Cái ngày ấy chia tay
Tưởng rằng mình chết mất
Đau đớn và chua cay
Mặt trời như…vụt tắt.

Nhớ kỷ niệm đã qua
Thấy xót xa thổn thức
Những nồng ấm thiết tha
Cứ cồn cào day dứt.

Từng nức nở bao đêm
Nhớ thói quen hai đứa
Nhớ vòng tay dịu êm
Nhớ ngọt ngào một thuở.

Cứ ngỡ mất một đời
U sầu hoài như thế
Vậy mà tháng năm trôi
Nỗi đau dần tan nhẹ

Mọi thứ…tự nguôi ngoai
Khép dần vào ký ức
Hình bóng cũ nhạt phai
Tim không còn thổn thức.

Giờ sống cuộc đời mình
Bình yên về an trú
Môi nở nụ cười xinh
Đón ngày vô tư lự …

Hoá ra là chia tay
Chẳng đớn đau … tới chết.

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago