Chiều soi bóng giấu nắng vào kẽ đá
Gió dỗi hờn nghiêng ngả giấc mơ yêu
Em đi đâu để hạt nắng nhạt chiều
Cứ se sắt hoang liêu bờ cát vắng

Hoàng hôn buông chân trời xa mờ trắng
Cánh nhạn bay thầm lặng cuối tầng mây
Một mình anh cô lẻ ở nơi đây
Chờ ai đó tấm thân gầy lặng lẽ

Mặt hồ xanh con sóng vờn khe khẽ
Hoàng hôn buông nhè nhẹ xuống hư vô
Bức tranh chiều ai đó mới điểm tô
Chờ cơn gió hong khô còn dang dở

Mối tình xa đã bao ngày trăn trở
Bài thơ buồn trót lỡ nửa vần gieo
Khúc nhạc sầu cung oán cứ bám đeo
Nghe chát đắng một kiếp nghèo day dứt

Chiều nhạt nắng hoàng hôn còn ngây ngất
Đêm buông mình…
Lất phất …
Hạt mưa vương !

Hồng Giang

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

11 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago