Mọi cánh cửa đã cài then đóng chặt
Em dường như hết hy vọng thật rồi
Chắc là em phải buông bỏ anh anh thôi
Không thể nắm thì làm sao nắm được.

Có những chiều gió điên cuồng thổi ngược
Mây dỗi hờn lần lượt trốn đi xa
Lá cong khô, nằm lặng trước hiên nhà
Mấy cánh bướm thôi la cà bay lượn

Tình chẳng đẹp như em hằng tưởng tượng
Dù cho em cố vay mượn thương yêu
Nỗi đắng cay chua xót đã quá nhiều
Em thật sự nghe quá chừng mệt mỏi

Cứ xem như em đã từng nông nổi
Cứ xem như em đã rất dại khờ
Nhưng giờ đây em đã tỉnh cơn mơ
Đã thấu hiểu và nhận ra mọi chuyện

Em không thể cứ mãi hoài lưu luyến
Một con người mãi không thuộc về em…!

#NguyễnLamYên
#sắcmàunỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago