Anh như núi cứ cô đơn trầm mặc
Em biển khơi dào dạt ở trong lòng
Ta cứ mãi hai khoảng trời xa cách
Giấu trong lòng mòn mỏi những đợi mong.

Núi vẫn thế bao năm rồi hùng vĩ
Biển xô bờ trắng xóa những niềm đau
Mình yêu thế mà hóa thành dang dở
Nhớ thương nhiều rồi vẫn xa nhau.

Anh vẫn nhớ về em sau tất cả
Vẫn lo toan cho dẫu chỉ lặng thầm
Em vẫn yêu hoa Tigon nhỏ bé
Giấu trong lòng khắc khoải mối tình câm.

Người cứ bảo tình đẹp thường dang dở
Em nào tin nên cứ mãi dại khờ
Rồi bất chợt một ngày mưa ngập lối
Để chúng mình bỗng chốc hóa bơ vơ.

Tình yêu ấy mình gửi vào kí ức
Nơi niềm đau chôn giấu chút ngọt ngào
Anh như thể chút nhớ thương vụng dại
Mà khiến lòng em mãi hanh hao.

#NghinhNguyễn
#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago