Có những cuộc ra đi vì bắt buộc phải đi
Chứ thật sự tâm tư không hề muốn
Nhưng gánh nặng nào cũng cần bỏ xuống
Bởi con tim xứng đáng được yên bình

Qua đêm dài là sẽ đến bình minh
Những con phố sẽ lung linh ánh nắng
Khi đã nếm đủ đầy mùi vị đắng
Chỉ muốn trốn chạy đời, chạy trốn cả thế gian

Có những cuộc ra đi mà phiền lụy đeo mang
Nhưng chẳng thích thở than hay oán trách
Biết ra đi là nghìn trùng xa cách
Nhưng phải đành chấp nhận vậy thôi

Có những cuộc chia ly lệ chẳng đổ hoen môi
Mà lồng ngực lại đớn đau bỏng rát
Nhưng không đi cũng đâu còn cách khác
Nên gắng gượng mỉm cười trong chua chát bi ai

Có những cuộc ra đi chẳng biết đúng hay sai
Nhưng thôi kệ, cứ đi đi rồi tính
Có những cuộc ra đi trong nghẹn ngào câm nín
Che đậy nỗi ngậm ngùi, giấu kín nỗi băn khoăn…

#NguyễnLamYên
#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago