TÌNH YÊU CUỘC SỐNG

CÁI GIÁ CỦA SỰ TRƯỞNG THÀNH

Khi chúng ta càng lớn
Nỗi buồn càng nhiều hơn
Càng thấy mình cô đơn
Giữa nhân sinh dâu bể.

Thèm trở lại lúc bé
Cứ vô tư vậy thôi
Đau thì khóc, vui: cười
Bình yên bên cha mẹ.

Nhưng lớn rồi …không lẽ
Thở than với gia đình
Chuyện vụn vặt, linh tinh
Hay những lần thương tổn.

Cố tỏ ra mình ổn
Đành giấu buồn vào trong
Thăm thẳm tận cõi lòng
Chẳng ai nhìn thấy được.

Trái tim dẫu bị xước
Cũng gắng gượng chịu đau
Bởi biết có ai đâu
Khâu cho lành tim ấy.

Trưởng thành là như vậy
Buồn và cô đơn hơn.

Nguyễn Nguyên
#Nguyênđx

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago