Có những ngày ta chỉ muốn buông thôi
Những gồng gánh trên đôi vai trĩu nặng
Ngủ một giấc dài tròn đầy… đêm vắng
Hao khuyết mãi rồi tỉnh dậy sẽ bình yên

Có những ngày ta muốn lạc về bến du miên
Để quên hết những ưu phiền vất vả
Quẳng bớt lo toan nghĩ giản đơn như chiếc lá
Danh lợi bạc tiền rồi tất cả cũng… hư vô

Có những ngày chẳng viết nổi một câu thơ
Ta thấy lòng mình cô đơn trống trải
Cả thế giới quay lưng mặc lòng ta hoang hoải
Chẳng thiết tha gì chỉ muốn một mình thôi

Có những ngày mệt mỏi lắm giữa cuộc đời
Ta cho phép mình được ngừng cố gắng
Tìm một góc ru quên trong khoảng lặng
Lắng nghe nỗi buồn hoang vắng nhẹ nhàng rơi…

Có những ngày chỉ còn mình ta với nốt nhạc không lời
Bức tranh loang màu và bản tình ca dang dở
Người ra đi để lại ngàn nỗi nhớ
Rồi một ngày vết cứa cũng mờ phai

Mỗi ngày qua đi ta vẫn mỉm cười…!

#PQ – Phương Quỳnh
#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago