Có lẽ phải chấp nhận
Học cách quên một người
Vì thực ra với họ
Mình chỉ người dưng thôi.

Những tha thiết đầu môi
Chắc gì người còn nhớ
Là do mình nặng nợ
Nên mới hoài tương tư.

Lòng mình như mùa thu
Xác xơ từng chiếc lá
Người- bóng chim tăm cá
Có biết mình buồn đau?

Giá như đừng gặp nhau
Đừng buông lời ngọt nhạt
Mình đừng tưởng là thật
Thì đã chẳng thế này.

Xin trả lại chua cay
Theo người ra đi mãi
Để sau những khờ dại
Lòng mình bình yên hơn.

Nguyễn Nguyên
#nguyênđx

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago