Vui một chút rồi lại buồn một chút
Để mỗi ngày ta cứ đắm cứ say
Thương một chút rồi giận hờn một chút
Để cuộc đời đủ mặn ngọt đắng cay.

Ai cũng có riêng mình , một cách sống
Ta đâu cần ngưỡng mộ cuộc đời ai
Bởi có người trong tâm đầy biến động
Nhưng bên ngoài nụ cười chẳng nhạt phai

Ai mà biết có bao giọt nước mắt
Nuốt vào trong cùng khắc khoải muộn phiền
Để gồng gánh lo toan đời tất bật
Nhưng lúc nào cũng giữ vẻ thản nhiên

Thế mới nói cuộc đời này lạ lắm
Đừng nhìn ai bằng cái vẻ bề ngoài
Có người tưởng khó khăn cơ cực đấy
Nhưng thực là họ thoải mái vô ưu

Mà năm tháng vốn dài rộng như thế
Ai lúc yếu lòng cũng muốn được chở che
Bởi đời hả! khi rã rời đến tệ!
Không lẽ…
Tay nắm bàn tay , tự an ủi vỗ về?

Ta dẫu biết quen dỗ mình như thế
Để ý chi chuyện ngọt đắng đời người
Cũng bất giác Khát đời nào vui vẻ
Thèm một người đến Dỗ mình chút thôi!

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago